Nhà gái đòi hủy hôn vì chê bà mẹ ăn xin, đến khi thanh toán tiền nhìn hóa đơn chủ cửa hàng họ chỉ biết cúi đầu hối hận

Năm 8 tuổi, Vương bị mẹ ruột bỏ rơi. Cuộc đời tăm tối của cậu bé tiếp diễn và tồi tệ hơn sau vài tháng cho đến một ngày…

Vương được bà Minh nhận nuôi trong một ngày đông giá lạnh. Tuy biết rằng bà không phải mẹ ruột, nhưng cậu bé luôn yêu thương bà như những gì đáng quý nhất trên đời.

Bà Minh từng là một người cô độc. Bà không gia đình, không con cái, sống một mình trong căn nhà nhỏ ven đê, hàng ngày đi kiếm ăn bằng công việc nhặt rác. Từ ngày nhận nuôi Vương, bà cảm thấy cuộc sống êm ấm và hạnh phúc hơn. Do đó, bà càng cố gắng làm việc để con mình không thể thua kém người khác. Hàng ngày, người mẹ già đi nhặt nhạnh, buôn đồng nát, rồi ăn xin từ sáng sớm tới tận khuya nuôi con học từ cấp 1 lên đến đại học.

Screenshot_1

Ảnh minh họa.

Đến khi ra trường, Vương nhanh chóng kiếm được công việc ổn định nhờ tấm bằng giỏi của mình. Làm có tiền, anh khuyên mẹ không nên vất vả nữa, anh mua nhà rồi sẽ chăm sóc cho mẹ chu đáo. Tuy nhiên, bà Minh từ chối. Bà lao động đã quen, nếu giờ rảnh rang sẽ buồn chân buồn tay. Bà nói, khi nào già yếu bà mới thôi không làm việc.

Xem thêm: Thanh niên tình nguyện vào hỏi, cẩn trọng dàn cảnh táo tợn chuốc thuốc mê bắt cóc trẻ em

Cuối cùng, Vương đành phải thỏa hiệp, anh muốn mẹ mình có một cuộc sống tự do và thoải mái.

Một năm sau, Vương kết hôn, đối tượng là cô gái trẻ trong thành phố. Tính cách cô gái không tệ, chỉ có cha mẹ là sống thực dụng. Khi thấy Vương sống một mình trong căn nhà xa hoa, công việc lương cao họ liền lập tức đồng ý.

Đám cưới diễn ra vào một ngày nắng. Khi đó, bố mẹ cô gái nghĩ rằng cha mẹ Vương đều đã qua đời cho đến khi họ nhìn thấy một bà ăn xin, mặc quần áo tuy sạch sẽ nhưng đã bạc màu tiến vào lễ cưới. Vương hồ hởi ra đón mẹ khiến không chỉ bảo vệ nhà hàng mà tất cả mọi người có mặt đều ngơ ngác. Bảo vệ thậm chí còn cúi đầu xấu hổ, suýt nữa thì anh đã đuổi mẹ chú rể ra ngoài rồi.

Screenshot_2

Ảnh minh họa.

Vương đưa mẹ lên ngồi ở vị trí cao nhất, thấy vậy, mẹ bạn gái anh liền lập tức chế nhạo:

– Tưởng thế nào, hóa ra mẹ là ăn xin. Nếu biết sớm tôi đã chẳng đồng ý con gái lấy người chồng như vậy.

– Con trai tôi có gì không tốt sao? Bà Minh tức giận hỏi.

– Không, con trai bà có tiền. Nhưng đáng tiếc lại có bà mẹ bẩn thỉu ăn xin, con gái tôi về đó ra ngoài đường chắc cũng chẳng dám ngẩng mặt lên vì xấu hổ. Bà ta càng nói lớn.

– Người con gái bà lấy và sống cùng là con trai tôi, không phải tôi… Nhìn mẹ cố giải thích, Vương cảm thấy đau lòng và bắt đầu tức giận.

– Nhìn bà tôi đã thấy buồn nôn… Nói rồi mẹ cô gái lật đổ tấm bàn ăn trước mặt khiến cả đám cưới hỗn độn. Thấy vậy, chủ nhà hàng vội vã chạy đến. Khi nhìn thấy bà Minh, anh ta lập tức quỳ xuống:

– Mẹ, mẹ, có phải là mẹ không? Con là Phong đây…

Hóa ra, trước khi nhận nuôi Vương, bà Minh từng nhận một cậu bé khác làm con nuôi. Nhưng năm cậu 14 tuổi, hai mẹ con lạc nhau khi đi lên thành phố, mới đó mà đã hơn 10 năm.

Screenshot_3

Ảnh minh họa.

Hai mẹ con mừng mừng tủi tủi khiến nhiều người ngỡ ngàng. Hóa ra, bà Minh từng giúp đỡ rất nhiều cậu bé bị bỏ rơi. Tuy vậy, bà vẫn tự sống bằng sức mình, không cần họ trả ơn hay đền đáp. Biết được chuyện này, bên gia đình nhà gái chỉ biết im lặng và xấu hổ. Họ không ngừng xin lỗi vì đã nói ra những lời lẽ coi thường trước đó.

BHCS: Đừng đánh giá, coi thường người khác qua vẻ bề ngoài. Người nghèo nhưng sống tình nghĩa còn đáng quý hơn giàu có mà kênh kiệu.

“Mẩu truyện ngắn sáng tác nhằm đưa đến độc giả những thông điệp ý nghĩa về cuộc sống, con người và cách đối nhân xử thế trong xã hội”