Kiếm tiền cho mẹ chồng chạy thận suốt 7 năm, đến khi bà mất thì di chúc hết tài sản cho cô em chồng không chăm bà ngày nào

Chưa bao giờ tôi có thể cảm thấy cay đắng đến như thế. Hi sinh cả đời, dành tiền, chăm sóc, khổ cực để đổi lại vẫn chỉ là khác máu tanh lòng mà thôi

Tôi nghe nhiều về chuyện mẹ chồng – nàng dâu, vài ba câu chuyện không thật sự vui vẻ khiến tôi có chút chạnh lòng. Tôi cũng yêu rồi kết hôn với một người đàn ông, đó là người đàn ông mà tôi tin tưởng mình có thể gửi gắm cả đời.

Nhưng kết hôn rồi, có nhiều chuyện tôi mãi không bao giờ ngờ tới xảy đến. Về sống chung với gia đình chồng, mẹ anh đối xử với tôi cũng không tệ lắm.

Tuy nhiên, câu chuyện người ta thường kể tôi vẫn chưa thể thấu hiểu được. Bởi một lẽ, mẹ chồng không tỏ thái độ quá ghét bỏ tôi, thậm chí có nhiều lúc bà cũng quý mến tôi lắm. Về sống chung trong gia đình chồng nhưng tôi không quá áp lực, càng không cảm thấy cuộc sống khó khăn như người khác vẫn nhắc tới.

Kết hôn được gần 5 năm thì chồng tôi chẳng may bị tai nạn qua đời. Cũng có với nhau đến 2 nặt con, thương bố chồng mất sớm giờ lại đến cậu con trai cũng mất tôi quyết định ở lại chăm sóc bố mẹ chồng chu đáo vì chỉ có mình bà chứ cô em gái chồng mới đi lấy chồng cách đây ít lâu.

Thời gian khó khăn nhất đối với tôi chính là từ 7 năm về trước cái ngày mà mẹ chồng tôi mắc bệnh thận. Thành thực, gia đình chồng không khá giả gì, vợ chồng tôi trước kia kiếm được bao nhiêu cũng tiêu hết chứ không tích lũy được đáng kể. Nên khi mẹ chồng mắc bệnh bao nhiêu vốn liếng cũng đổ dồn vào hết càng khiến gia đình của tôi lúc đó khó khăn hơn.

Thương mẹ chồng, tôi quyết định tìm mọi cách bằng mọi giá để chăm sóc cho bà. Dùng toàn bộ số tiền tiết kiệm được trước kia của vợ chồng, thêm số vàng của hồi môn được bố mẹ cho để cho mẹ chồng chạy thận.

me-chong

Cực khổ kiếm tiền cho mẹ chồng chạy thận suốt 7 năm, đến khi bà mất thì di chúc hết tài sản cho cô em chồng không chăm bà ngày nào – ảnh minh họa

Mới đây mà thấm thoắt đã 7 năm trôi qua, tôi đã cực khổ kiếm tiền như thế nào để cho mẹ chồng chạy thận rồi bà cũng rời xa tôi và các cháu mà đi. Bản thân tôi chưa bao giờ cảm thấy so đo, tính toán với em chồng bởi tôi hiểu rõ, con gái đã đi lấy chồng cũng khó mà về nhà chăm sóc bố mẹ được như tôi. Cũng như tôi này, từ ngày về làm con dâu bố mẹ mình ở nhà cũng chỉ đành nhờ cậy em trai và em dâu chứ nào có về được.

Chỉ có một điều tôi không bao giờ ngờ tới rằng, người mẹ chồng mà mình dành suốt thời gian dài chăm sóc như vậy lại vô tình đến thế.

Ngày bà mất, đám tang diễn ra ai cũng rầu rĩ. Em chồng cũng túc trực bên bà mấy hôm cuối cùng. Vậy mà, đến khi cầm di chúc của mẹ chồng tôi mới điếng người.

7 năm chăm sóc bà không một lời oán thán nào từ cô con dâu này. Thế nhưng toàn bộ tài sản mà mẹ chồng có từ đất cát, từ tiền bạc trong ngân hàng đều được đứng tên cô em chồng chưa chăm sóc bà được ngày nào tử tế. Càng ngẫm càng thấy tổn thương.

Tôi nhìn di chúc mẹ chồng để lại mà chỉ biết lau nước mắt. Ở đời đúng không có chuyện gì không thể xảy ra. Còn con dâu à, tốt với mẹ chồng thì cũng hãy biết nghĩ cho bản thân mình chút. Đừng vì người khác mà chỉ biết đến chăm lo họ mà quên cả việc chăm lo cho bản thân. Ở đời, mẹ chồng – nàng dâu có mấy người được hòa hợp, yêu quý nhau như ruột thịt. Còn nếu không hòa hợp được cũng đừng tổn thương, đau lòng làm gì cả. Bởi khác máu tanh lòng chấp nhận vậy thôi.

Sam Sam