Ngày về ra mắt, tôi suýt ngất xỉu khi thấy tấm ảnh thờ của bố người yêu

Ai ngờ vừa đặt đĩa quả lên bàn thờ, chân tôi đã đứng như không còn vững trước tấm ảnh thờ bố em trên bàn thờ.

Tôi từng nghĩ những chuyện tôi đang gặp phải bây giờ chỉ có trong phim ảnh, hoặc trong mấy câu chuyện trên mạng mà người ta nghĩ ra để cuộc sống bớt căng thẳng, mệt mỏi chứ chưa bao giờ từng nghĩ rằng bản thân mình lại rơi vào cái vòng oan trái mà người ta vẫn thường gọi là nghiệt duyên ấy.

Tôi quen em qua một trò game online. Lúc đầu cả hai chỉ kết hợp để làm nhiệm vụ. Sau một thời gian nói chuyện thấy hợp nhau nên chúng tôi quyết định gặp nhau ngoài đời thực. Ngày gặp em, tôi không dám tin vào mắt mình. Em xinh đẹp, kiều diễm, trong sáng nhưng lại rất dễ thương, khéo léo. Nhìn qua cũng có thể đoán được em là con nhà có điều kiện. Bất chợt tôi nhìn xuống mình. Hình như từ ngoại hình cho đến vật chất tôi đều không hề xứng đáng với em. Tôi bắt đầu có cảm giác hối hận khi hẹn gặp em ngoài đời. Có khi nhìn tôi thế này, em sẽ không còn muốn gặp tôi nữa. Thà cứ quen biết nhau trên game, có khi mối quan hệ sẽ còn được duy trì tốt đẹp hơn ấy. Nhưng đó chỉ là những gì mà tự bản thân tôi nghĩ ra mà thôi chứ em rất thân thiện với tôi. Không những thế, em còn chủ động gợi ý một mối quan hệ xa hơn giữa chúng tôi nữa.

Vì đã từng có một khoảng thời gian dài nói chuyện trong game, nên về khoản hiểu nhau, chúng tôi hiểu nhau vô cùng. Bạn bè nhìn vào ai cũng nói chúng tôi chính là một cặp trời sinh. Em chưa từng chê tôi nghèo, và khi biết hoàn cảnh gia đình bố tôi đã bỏ đi từ lâu khi tôi mới chỉ có 3 tuổi em cũng không cảm thấy tôi không xứng đáng với em. Trước những mặc cảm, trước những lời không hay từ dư luận, nhiều lúc tôi còn muốn bỏ cuộc nhưng chính em lại là người động viên tôi tiếp tục mối nhân duyên này. Em nói với tôi :”Chúng mình tìm được nhau khó thế nào sao anh lại lỡ buông tay”. Càng ở bên em, tôi mới càng thấy mình thật là may mắn.

anh-tho

(Ảnh minh họa)

Tôi đưa em về ra mắt. Em và mẹ tôi rất hợp nhau. Mẹ nói nhìn em và tôi có nét gì đó rất giống nhau. Có lẽ người ta hay gọi tướng phu thê là vì như thế. Mối quan hệ của chúng tôi dần tiến xa hơn. Cho đến ngày tôi quyết định về nhà em ra mắt.

Trước khi về nhà em ra mắt, mẹ đã nói với tôi rằng đến giờ phút này bà vẫn không thể liên lạc được với bố. Tôi thực lòng không biết rằng mình nên thương ông hay nên hận ông nữa đây khi ông đã bỏ mẹ con tôi mà đi. Tôi chỉ nhớ mẹ bảo rằng khi đó vì cuộc sống quá khó khăn, tôi lại đau yếu bệnh tật nên bố mới chán nản bỏ đi. Năm tháng qua lâu như vậy rồi mẹ cũng không còn trách cứ gì bố nữa. Bản thân tôi cũng vậy, giờ tôi chỉ mong bố trở về để cùng chung vui hạnh phúc của gia đình mà thôi.

Ngày tôi về nhà em ra mắt. Tôi đã chuẩn bị rất kĩ mọi thứ. Tôi còn mua cả một giỏ quả lễ vì tôi nhớ em nói với tôi bố em đã mất rồi. Mất trước khi chúng tôi quen nhau 1 thời gian ngắn. Sau khi chào hỏi mẹ em xong thì tôi xin phép lên thắp hương cho bố em.

Ai ngờ vừa đặt đĩa quả lên bàn thờ, chân tôi đã đứng như không còn vững trước tấm ảnh thờ bố em trên bàn thờ. Dù rằng thời gian có trôi đi qua mau như thế nào thì tôi cũng không bao giờ quên được khuôn mặt của bố mình. Thật không ngờ, khuôn mặt của bố tôi lại xuất hiện trên bàn thờ của nhà em và là bố của em. Tôi không dám đối mặt với em, càng không dám nói ra sự thật cho em biết, tôi lao ra khỏi nhà em như kẻ điên vì quá sốc, quá tuyệt vọng. Tại sao nhân duyên lại trêu ngươi khiến cho tôi đi yêu em gái của mình như vậy chứ. Em liên tục gọi điện cho tôi hỏi lý do tại sao tôi cư xử lạ lùng như vậy. Tôi thực lòng không biết phải trả lời làm sao nữa. Nhân duyên vốn dĩ tốt đẹp bỗng chốc hóa thành nghiệt duyên, đau đớn, xót xa thay.

Tố Quyên