Ngày nào điện thoại cũng có cô bé kỳ lạ gọi đến kêu ‘bố’, đến khi gọi lại anh sững sờ bật khóc khi biết sự thật

Tiếng nói non nớt ở đầu dây bên kia vang lên ‘Bố ơi, con nhớ bố, bố nhanh về đi’ khiến Long bối rối.

Từ ngày đổi số, Long thường xuyên nhận được cuộc gọi từ cô bé kỳ lạ kêu anh là ‘Bố’. Lúc đầu, Long nghĩ rằng đây là một sự quấy rối nhàm chán, cho đến khi anh tò mò quyết định gọi lại vào một ngày nào đó…

Một ngày nọ, khi đi trên đường, điện thoại bỗng reo lên, không xa lạ khi đầu dây bên kia lại là giọng cô bé đó:

– Bố ơi, con đây. Bố cố gắng về sớm nhé. Con nhớ bố. Theo trực giác, Long biết rằng đây là cuộc gọi nhầm. Nhưng tại sao sự nhầm lẫn lại cứ lặp đi lặp lại như vậy?

Screenshot_5

Ảnh minh họa.

Long không có con gái, anh chỉ có duy nhất cậu con trai 6 tuổi. Vậy nên, nhiều lúc tức giận anh chỉ nói lạnh lùng ‘Nhầm máy rồi‘ và lập tức tắt điện thoại. Anh không biết ai nghĩ ra trò đùa tai hại này, cứ suốt ngày quấy rầy anh như thế có vui không? Chưa kể, nếu vợ anh biết, có thể cô ấy sẽ hiểu lầm.

Xem thêm: Bọn bắt cóc giờ quá táo tợn: Vào giữa nhà ‘hành nghề’, lơ đi 1 phút là mất con ngay

Thế nhưng ngày hôm đó, điện thoại chuông reo liên tục. Có vẻ đầu dây bên kia quyết phải gọi được thì thôi nhưng Long vẫn không nhấc máy. Cuối cùng, Long cũng nổi nóng, vừa nhấc điện thoại lên bên kia là một giọng nói yếu ớt:

– Bố, con nhớ bố. Mẹ cũng nhớ bố. Con không nhầm, đây chính là số điện thoại của bố. Bố ơi, con đau lắm. Mẹ hàng ngày một mình chăm sóc con, bận rộn công việc cũng sắp kiệt sức rồi.

– Bố ơi, bố có thể hôn con qua điện thoại không?

Yêu cầu ngây thơ trẻ con không cho phép Long từ chối, anh làm theo vài lần khiến cô bé cười khanh khách. Thế rồi, tiếng trẻ con đứt quãng:

– Cám ơn bố… Bố thật tốt… thật tốt…

Ngay khi Long dần dần hứng thú với cuộc gọi sai lầm này, bỗng một giọng phụ nữ trầm vang lên:

– Xin lỗi, thưa ông, những ngày qua làm phiền ông nhiều quá, tôi thực sự xin lỗi… Con bé không cố ý…

Screenshot_6

Ảnh minh họa.

Những câu nói sau đó khiến Long chết điếng. Cuộc sống cô bé này thật nhiều cay đắng, vừa sinh ra đã bị ung thư xương. Tuy nhiên, bố cô bé luôn bên cạnh và khuyên em phải mạnh mẽ. Hóa trị hàng ngày, đau đớn tăng theo thời gian đã hành hạ đứa trẻ một cách đáng thương, nhưng cô bé vẫn mỉm cười vì có bố mẹ ở bên.

Cho đến một ngày, bố em qua đời vì tai nạn, mẹ em buộc phải giấu diếm tin này vì không muốn con gái suy sụp. Thế nhưng, con gái liên tục hỏi, cô đành phải nói dối bố đi công tác rất xa, rồi bịa ra một số điện thoại. Ai ngờ, cô bé nhớ được, còn thường xuyên lấy điện thoại của cô mà gọi cho số điện thoại đó…

– Con bé giờ thế nào? Long không kìm lòng được mà hỏi.

– Anh vừa hôn nó, con bé đang rất vui, còn cười tủm tỉm…

Khi Long chuẩn bị tắt máy, anh có thể tưởng tượng bên kia bàn tay nhỏ bé vẫn đang cầm chiếc điện thoại, có thể nghe thấy tiếng gọi ‘bố’ nho nhỏ.

a

Ảnh minh họa.

Không biết từ khi nào, mắt Long đã mờ đi …

BHCS: Thế giới rộng lớn, nhưng gia đình luôn là nơi để mỗi người dừng chân, tiếp thêm động lực vững bước. Gia đình rất quan trọng, khiến mọi người cảm thấy yêu thương và ấm áp.

“Mẩu truyện ngắn sáng tác nhằm đưa đến độc giả những thông điệp ý nghĩa về cuộc sống, con người và cách đối nhân xử thế trong xã hội”