Dì út bị cháu trai đánh lên bờ xuống ruộng, 10 năm sau nghe tin cháu kết hôn, dì gửi 1 tỷ quà mừng kèm tờ giấy “Cảm ơn cháu”

Sau trận đòn roi đáng nhớ từ cháu trai chỉ kém mình 3 tuổi, mãi sau này dì út vẫn còn nhớ và thầm cảm ơn cháu

Quyên là con gái út trong một gia đình trung lưu ờ một thị trấn nhỏ. Trước Quyên là một anh trai hơn cô 18 tuổi, bởi bố mẹ sinh Quyên khi đã già, lại có anh trai hơn nhiều tuổi vậy nên cô con gái út nghiễm nhiên trở thành công chúa nhỏ của cả nhà, bố mẹ đều vô cùng chiều chuộng và dung túng. Quyên từ nhỏ đã ốm yếu, bởi vậy nên lại càng được cưng chiều, chỉ là cô muốn cái gì, bố mẹ có khả năng nhất định cố gắng đáp ứng hết. Anh trai cô cũng vậy, thương em hết mực. Bởi vì cách xa tuổi nhau nên khi anh trai lấy vợ, sinh con, cháu trai của Quyên là Hào chỉ kém cô có 3 tuổi.

Trời sinh vốn đã bướng bỉnh lại thêm được cả nhà nuông chiều thái quá, Quyên sớm đã vô cùng ngang bướng và khó bảo. Từ lúc nhỏ đã thích tranh giành, cãi lời ba mẹ, lớn hơn một chút thì không nghe lời ai, chỉ thích tụ tập đàn đúm, ăn diện không chịu học hành. Tuy con gái như chú ngựa hoang khó dạy nhưng thương con, cả bố mẹ và anh trai đều chỉ nhắc nhở nhẹ nhàng rồi tặc lưỡi cho qua, không bao giờ đánh mắng hay phạt cô con gái út. Được chiều càng làm tới, Quyên càng lớn càng hư, ngỗ nghịch. Đỉnh điểm là khi Quyên học lớp 11, trong một lần nghe bạn xui dại, Quyên về đánh cắp hết tiền tiết kiệm trong tủ của mẹ bao các bạn đi du lịch, ăn uống 3 ngày 3 đêm. Số tiền 10 triệu hồi ấy thực sự là một số tiền không nhỏ, bố mẹ cô phải quần quật làm việc 2 tháng mới có được, vốn để phòng khi đau ốm nhưng cô con gái út lại vô tư khoắng sạch đem đi chơi bời, cạn túi mới mò về.

Screenshot_25

Ảnh minh hoạ

Bất lực với cô con gái bất kham, mẹ Quyên khóc hết nước mắt trong những ngày cô ăn cắp tiền đi bụi, bố cô buồn bã ngồi hút hết điếu thuốc này đến điếu thuốc khác không thiết tha gì ăn uống, anh trai cô thì chạy đôn chạy đáo đi tìm em gái. Trong khi cả nhà hỗn loạn vì con gái út, Quyên lại vô cùng bình thản đi chơi, Quyên không sợ bởi vì cô biết dù cả nhà có biết chuyện cùng lắm sẽ chỉ bị bố đánh vài roi, mắng mấy câu chứ gia đình sẽ chẳng ai dám làm gì đứa con út quý báu như cô. Nhưng Quyên không thể tưởng tượng nổi, sau khi trở về nhà, đúng là cô đã bị đánh, nhưng là chính cháu trai đã ra tay, đó là lần đầu tiên Quyên bị đánh, một trận mưa đòn roi lên bờ xuống ruộng. Lần ấy, cả người Quyên chi chít vết lằn roi, đến mức ngồi vẫn còn đau, cô khóc hết nước mắt, thế nhưng khác với mọi lần, khi nhìn thấy con gái bị đánh, mẹ lại nén nước mắt quay vào nhà chứ không hề can ngăn. Kể từ đó, hễ Quyên hỗn láo hay làm việc sai trái sẽ đều bị cháu trai kéo ra giữa sân dạy dỗ, kèm những trận đòn roi là những lời dạy bảo thấm đến tận tâm can của đứa cháu gọi Quyên bằng dì: “Dì lớn rồi đừng để ông bà phải lo lắng nữa.” , “Học không giỏi cũng được nhưng làm người chứ đừng làm ngợm”, “Dì tại sao hết lần này đến lần khác làm ra những chuyện đáng xấu hổ thế? Lớn rồi đâu thể ngang ngược mãi được.”,…

Lại nói đến Hào, tuy nhỏ hơn Quyên 3 tuổi nhưng lại là một đứa trẻ rất hiểu chuyện lại còn cao lớn, vạm vỡ, tuy sức học bình thường nhưng ai cũng quý mến vì tính cách hào sảng, tốt bụng, y hệt như anh trai của Quyên vậy. Sau này, dưới sự đàn áp của cháu trai, Quyên cũng dần dần đổi tính nết, không còn ngang ngược, hỗn hào nữa, cũng biết suy nghĩ hơn nhiều. Tuy nhiên, trước đây chểnh mảng học hành nên dù có cố gắng cũng không kịp, Quyên đành ở nhà phụ bố mẹ làm vài việc đồng áng qua ngày. Ở tuổi hai mươi, Quyên quyết tâm ra thành phố học nghề, quyết tâm trưởng thành. Khi nghe con gái nói muốn ra ngoài tự lập và làm gì đó để kiếm cơm, bố và mẹ liền cực lực phản đối, sợ con gái đi xa phải chịu uỷ khuất, chỉ muốn giữ con bên cạnh. Thế nhưng Quyên đã hạ quyết tâm, nằng nặng đòi đi, bỏ ăn bỏ uống muốn tự mình bước qua luỹ tre làng, tự thân vận động. Ngày Quyên rời quê, ngoài hành trang là số tiền bố mẹ gạt nước mắt đưa cho làm lộ phí, Quyên tìm thấy một xấp tiền trong một cái túi mà cháu trai đã đưa cho lúc cùng anh trai đưa dì ra bến xe. Xấp tiền cũng chẳng có là bao, nhưng Quyên biết, đây là tất thảy những gì mà cháu trai đang có, đã đưa hết cho người dì trẻ con của nó. Hào cũng không nói thêm gì ngoài dặn Quyên giữ gìn sức khoẻ, nhưng ánh mắt của Hào cho cô biết rằng, đứa cháu thực sự mong dì ra đời bươn chải rồi sẽ trưởng thành, thành công.

Xa nhà đã bốn năm, trong bốn năm qua, Quyên đã trưởng thành hơn rất nhiều, không còn là cô bé bướng bỉnh, không biết gì nữa. Quyên giờ đây đã nền tính hơn, biết suy nghĩ trước sau, để kiếm tiền cô đã làm rất nhiều việc, khó khăn gặp phải không ít, thế nhưng giờ Quyên đã khá thành công với vựa thu gom phế thải tái chế của mình.

Screenshot_26

Ảnh minh hoạ

Lúc này, Quyên nhận được một tin báo từ nhà: Anh trai đã chết. Anh trai bị tai nạn tại công trường, không may thiệt mạng ngay tại chỗ. Khi tôi vội vã trở về, thấy mẹ nằm trên giường bệnh, đau đớn không phải vì bệnh mà vì là đau đớn trong tâm, bác sĩ lắc đầu nói: “Bà đã yếu lại còn chịu cú sốc lớn, gia đình hãy chuẩn bị.” Đột nhiên, hai người gần gũi nhất rời bỏ thế giời này, Quyên suy sụp không kém. Sau khi anh trai và mẹ được chôn cất xong xuôi, Quyên ngỏ lời muốn đưa bố về sống cùng, nhưng ông kiên quyết từ chối nói rằng ông không sao, và ông đã quen với cuộc sống ở đây,

Vì vậy trong suốt những năm dì Quyên đi làm ăn xa, sau cái chết của bố và bà nội, Hào đã chăm sóc ông nội vô cùng chu toàn. Sau khi bố về thế giới bên kia, Hào nhắn với dì út là cháu trai sẽ vào miền Nam lập nghiệp. Chỉ ít lâu sau, Quyên nhận được tin báo cháu trai chuẩn bị lập gia đình, đối tượng là một cô gái miền trong rất tốt bụng. Quyên quyết định tặng cháu trai một món quà lớn, liền lập tức gửi 1 tỷ vào tài khoản, đồng thời mua tặng Hào hai bộ áo dài đặt may cẩn thận kèm một bức thư tay: “Cảm ơn cháu, nếu không có trận đòn roi năm ấy, có thể dì đã không thành người. Cũng nhờ cháu mà dì có thể an tâm gây dựng sự nghiệp, thực sự cảm ơn. Cháu là một người đàn ông tốt, hãy cố gắng lên nhé. Chúng ta mãi mãi là gia đình.”

Bài học cuộc sống: Không nên quá mức chiều chuộng, dung túng con trẻ, muốn con trưởng thành nên người cần có biện pháp giáo dục hợp lý. Cho dù đòn roi không phải biện pháp tốt nhất nhưng để trưởng thành phải để con tự nếm trải đắng cay, trải qua khó khăn, thử thách.