Đất của nhà chồng nhưng vợ bỏ 2 tỷ ra xây, đến lúc ly hôn chồng tuyên bố: “Không nói nhiều! Trả đất cho bố mẹ tôi!”

Ngày thống nhất chia tài sản, anh chỉ thẳng tay vào mặt chị mà quát: “Không nói nhiều! Trả đất cho bố mẹ tôi!”

Sau một thời gian dài đấu tranh, tác động tư tưởng thậm chí là kèm theo những lời dọa dẫm thì cuối cùng anh cũng đồng ý cùng chị ra ở riêng. Ở riêng, nhất định chị phải ở riêng rồi chứ sống cùng một nhà với người mẹ chồng khó tính với cô em dâu lười biếng thì chắc chị không chết vì mệt thì cũng chết vì phát điên mất thôi. Em dâu chị lấy em trai chồng chị trước, chúng nó cũng không có điều kiện nên sống chung với mẹ chồng chị. Chị 2 năm sau đó mới về làm dâu, chồng chị nói thôi thì mới về ở riêng luôn cũng không hay mà nhà cửa cũng rộng rãi, cứ ở chung đã rồi tính tiếp.

Chị thấy chồng chị nói cũng có lý với lại chị đi làm cả ngày, tối về mới chạm mặt gia đình chồng một lúc buổi tối chắc cũng sẽ không phát sinh quá nhiều mâu thuẫn đâu. Nhưng ai ngờ…

Chị đi làm 6 giờ tối mới về đến nhà trong khi ở nhà mẹ chồng chị, em dâu chị vẫn chưa chợ búa, cơm nước gì, nhà cửa thì bừa bộn. Mẹ chồng chị thì khó tính, làm không làm nhưng lúc nào cũng hoạnh họe, khó chịu, soi mói chị. Còn em dâu chị, mặc kệ chồng có chửi mắng như thế nào đi chăng nữa thì nó cũng ì ra, kiểu như chửi nhiều thì quen tai, nhìn nhiều thì quen mắt ấy, nó không quan tâm. Mẹ chồng chị, chị thừa biết tuy chửi thì chửi nhưng cũng không muốn quá mất lòng con trai nên nhiều cái cũng nhắm mắt làm ngơ. Sống trong một căn nhà như thế, chị thực sự chịu đựng không nổi.

Chị biết mẹ chồng chị vẫn còn một suất đất nữa cũng khá rộng rãi, đủ để xây nhà. Chị bèn giục anh ra ở riêng. Nói gì thì nói vợ chồng em trai chồng chị cứ sống ỉ lại, kêu kinh tế không có không chịu ra ở riêng thì anh chị sẽ ra ở riêng. Anh thời gian đầu không đồng ý với chị nhưng sau một hồi đâu tranh tư tưởng với chị thì cũng phải đồng ý. Mẹ chồng chị biết chuyện thì cũng thẳng thừng: “Tôi cho đất xong là hết trách nhiệm”.

ly-hon1

(Ảnh minh họa)

Chị cũng chỉ cần được câu nói ấy. Chồng chị thì vẫn cứ đắn đo vì không có tiền xây nhà. Lúc ấy, ra ở riêng rồi mà không có nhà thì không được, số vốn mà chị có vẫn không đủ nên chị vay tiền của bố mẹ mẹ chị. Biết con gái cũng khó khăn nên bố mẹ chị cho thẳng số tiền 2 tỷ vừa mới bán đất để cho chị xây nhà. Chị nghĩ thôi thì anh có đất, chị góp tiền, ở thế cho công bằng.

5 năm sau…

Từ ngày ra ở riêng, anh chị càng lúc càng không có tiếng nói chung. Anh thì suốt ngày rượu chè. Làm được đồng nào anh chẳng đóng góp nuôi con, cũng chăm quan tâm, chăm sóc con cái mà nướng hết vào những cuộc vui chè chén, ăn nhậu, lô đề. Chị nói thì anh phản bác, chửi mắng lại chị. Chị nhờ mẹ chồng chị can thiệp thì bà lại bênh con, anh cũng hùa vào theo nói chị chẳng ra gì. Cực quá, khổ quá, uất quá không chịu đựng được chị quyết định ly hôn. Chị càng thấy quyết định ly hôn của mình đúng đắn khi anh kí đơn ly hôn ngay mà chẳng chút đắn đo.

Ngày thống nhất chia tài sản ly hôn, anh chỉ thẳng tay vào mặt chị mà quát: “Không nói nhiều!! Trả đất cho bố mẹ tôi!!”. Chị không ngờ mấy năm trời hai vợ chồng đồng cam cộng khổ, đến lúc chia tay anh lại tuyệt tình hết mức với chị như vậy. Anh nằng nặc, một hai đòi đất khiến chị không thể nào nhẫn nhịn được nữa. Ý của anh là muốn tống cổ chị ra đường với hai bàn tay trắng, phủ nhận mọi lao khổ của chị. Chị chẳng thể nhẫn nhịn thêm được nữa. Chị cười khẩy, nhìn thẳng vào mặt anh tỉnh bơ:

– Thế thì để tôi gọi người đập nát cái nhà này nhà, trả đất cho bố mẹ anh nhé!!

– Làm gì có chuyện vô lí đấy. Trả đất là trả cả nhà.

– Nhà này chỉ có tiền của một mình tôi xây nên thì đương nhiên anh phải trả nhà cho tôi rồi, có gì vô lí hay sao??

Trước sự cứng rắn của chị, anh không thể không đồng ý chia đôi tài sản. Chị thật ra không phải tiếc số tiền chị bỏ ra xây nhà mà chỉ thấy luyến tiếc cho duyên phận vợ chồng cùng thương các con còn quá nhỏ. Giá như anh là một người chồng bản lĩnh, biết tính toán lo cho gia đình, vợ con thì cho dù anh không giàu có, không kiếm được nhiều tiền chị cũng không bao giờ khó chịu hay nói đến hai chữ chia tay.

Tố Quyên