Một lần cứu ông cụ ăn mày, 4 năm sau có cô gái xinh đẹp tìm đến xin làm vợ, kèm theo đó là cuốn sổ đỏ căn nhà 200m2

“Em đến đây là để xin được làm vợ anh. À, đây là sổ đỏ căn nhà 200m2 em tặng anh làm quà. Anh đồng ý nhé?”

Bị sếp chỉ trích vì làm mất hợp đồng làm ăn lớn của công ty khiến Tú buồn và áp lực vô cùng. Anh lang thang ra quán cafe ven hồ ngồi suy nghĩ thì thấy ông cụ ăn mày bị người ta tông xe vào rồi bỏ chạy, mấy người cũng tới xem nhưng chỉ ngó nghiêng rồi đi mặc kệ ông cụ nằm đó đau đớn. Tú vội chạy ra mà đưa ông vào bệnh viện.

Tiền viện phí hết hơn chục chục triệu mà lại không biết người nhà ông là ai, nghe đâu ông bảo không có con cháu, người thân nên mới phải lang thang ăn mày thế này. Nhìn ông mà thấy tội, Tú đành dốc hết số tiền tiết kiệm ra chạy chữa và chăm sóc cho ông cụ như người thân. Tỉnh lại, biết Tú là ân nhân của mình ông cụ vừa khóc vừa nói.

– Cảm ơn cậu, không có cậu thân già này đã đi rồi. Tôi phải làm gì để trả ơn và trả được cậu món tiền đó đây??

– Dạ, không có gì đâu bác. Cháu giúp bác cũng như giúp mình thôi, bác khỏe lại được, cháu sao có thể nhìn thấy bác tai nạn ra đấy mà không cứu chứ?? Tiền bạc thì chẳng là gì, kiếm ra được thôi còn sức khỏe mới quý bác ạ.

– Cậu thật tốt, ai có phước mới được làm vợ cậu.

Ông cụ ăn mày đó xuất viện, Tú cũng bận làm dự án và thường xuyên phải vào Nam công tác nên cũng chẳng mấy khi gặp trò chuyện với ông ấy. Lâu dần 2 người cũng mất liên lạc nhau luôn cho tới 4 năm sau…

cau-hon-blogtamsu

(ảnh minh họa)

Vừa đi làm về nhà thấy 1 cô gái xinh đẹp đứng đợi ở cổng nhà mình khiến Tú tò mò.

– Cô đến tìm ai vậy?? Tôi có thể giúp gì được cho cô không??

– Anh có phải là anh Tú không ạ??

– Ừ, đúng là tôi rồi, nhưng tôi không quen cô thì phải??

– Vâng, trước lạ sau quen anh ạ. Em đến đây là để xin được làm vợ anh, chuyện này có hơi đường đột nhưng đó là quyết định của em, em tính tìm đến anh lâu rồi nhưng chưa có cơ hội. À, đây là món quà em tặng anh.

– Sổ đỏ căn nhà rộng 200m2 ư?? Em đùa tôi đấy à?? Tự nhiên lại có cô gái đẹp đến xin cưới tôi, tặng tôi mảnh đất rộng thế này là sao chứ?? Em nói đi, em tiếp cận tôi vì lý do gì. Tôi không giàu cũng không có gì để em lợi dụng đâu nhé.

– Anh đừng nghĩ thế?? Thực ra em là con gái ông cụ ăn mày 4 năm trước anh đã cứu đấy ạ. Bố con em ngày trước có sống xa nhau vì bố mẹ em ly dị, em theo mẹ sang Mỹ định cư. Giờ mẹ em lấy chồng mới, em về tìm bố nhưng tiếc thay lúc em về bố em đã mang trọng bệnh và mất cách đây nửa năm. Ông kể về anh rất nhiều, và em muốn làm điều gì đó cảm ơn anh.

– Thì ra là vậy?? Ông cụ mất rồi sao?? Cô cảm ơn thôi là được, nhưng lấy chuyện hôn nhân ra trả ơn. Tôi không thích đâu. Cô cầm sổ đỏ về đi.

– Bây giờ có thể anh chưa tin và thích em, nhưng em sẽ kiên trì theo đuổi anh. Em đã hứa với bố rằng em và anh sẽ lấy nhau rồi.

– Cô đừng cố chấp, cô xứng đáng lấy người hơn tôi nhiều.

Sau hôm đấy về tưởng cô gái xinh đẹp đó cũng quên luôn chuyện này, ai ngờ em theo đuổi Tú thật. Ngày nào cô ấy cũng đến nhà Tú, gọi điện nói chuyện và giúp đỡ anh rất nhiều trong công việc. Lâu dần, Tú lại thấy rung động và yêu cô ấy và có lẽ bây giờ anh sẽ là người tỏ tình, cầu hôn với cô ấy.

Tiểu My