Đi làm về không thấy chồng và con gái đâu chỉ nghe tiếng thì thầm dưới bếp, lao vội xuống nhìn cảnh này cô không thể bình tĩnh nổi

Đi chợ về mà không thấy bố con nô đùa ở phòng khách, cô gọi mấy tiếng mà không thấy ai trả lời. Mang đồ vào bếp cất, cô sững sờ nhìn cảnh tượng trươc mắt.

1c

Hạnh và Tuấn yêu nhau đã 5 năm nhưng Tuấn vẫn chưa có ý định kết hôn, anh nói cô hãy đợi sự nghiệp anh ổn định có thể lo cho gia đình nhỏ thì anh sẽ rước cô. Thế nhưng đùng một cái nhỡ nhàng, cô có bầu dù đã dùng biện pháp tránh thai, có lẽ bao cao su đã bị rách. Cô lo lắng báo cho anh, vậy là lễ cưới được diễn ra trong sự chúc phúc của mọi người.

Tuấn là một người đàn ông khá nghiêm túc, anh không biết đùa trêu bao giờ trái hẳn với cái tính xởi lởi hay nói hay cười của vợ. Dù là kết hôn do sự cố, nhưng phải nói từ lúc Hạnh về làm dâu, gia đình sôi nổi vui vẻ hơn hẳn, cô luôn biết cách khiến người xung quanh yêu thích.Thế rồi bé Gạo ra đời trong sự chào đón của cả gia đình, từ ngày có con, Tuấn trở lên tất bật hơn hẳn, anh đang cố học để làm một người ch tuyệt vời của con gái.

2c

Từ lúc có con bé, căn nhà càng thêm nhộn nhịp. Ngày nào đi làm về việc đầu tiên của Tuấn là tìm côn, bế và đòi con phải hôn  má mình thật kêu. Đó cũng chính là thói quen suốt 3 năm nay kể từ khi Gạo ra đời. Từ một người có phần khô khan, Tuấn biết cách đùa con, trêu cho con cười, dỗ dành con khi ốm đau, thậm chí vô cùng kiên nhẫn giảng giải khi có vấn đề, rất chăm chú lắng nghe con kể chuyện.

Sau một ngày làm việc mệt mỏi, con gái bé nhỏ chính là điều tuyệt vời nhất với anh. Nhìn chồng đùa giỡn, dỗ dành con Hạnh cảnh thấy ô cùng hạnh phúc, có lẽ bé Gạo chính là món quà ông trời ban cho vợ chồng cô. Có nằm mơ cô cũng không ngờ có một ngày chồng mình lại dịu dàng, kiên nhẫn hỉ để giải thích cho con gái biết vì sao con chim cứ chiều tối lại bay về tổ, vì sao mặt trời mọc buổi sáng, mặt trăng lên buổi tối… Hàng ngàn câu hỏi tò mò của con đều được được anh giải đáp một cách vô cùng đáng yêu, hóm hỉnh.

3c

Nhiều lúc nhìn chồng và con nô đùa cô còn thấy ghen tị, khẽ lắc đầu cười nhẹ: “Người ta nói con gái là người tình kiếp trước của bố quả không sai”. Hôm này, đi chợ về mà không thấy bố con nô đùa ở phòng khách như mọi hôm, cô liền gọi mấy tiếng mà không thấy ai trả lời. Mang đồ vào bếp cất, cô sững sờ nhìn cảnh tượng con gai đang bón đồ ăn cho bố, anh lại bón lại cho con gái. Chả ai thèm quan tâm cô đã về, phải bước tận nơi hai bố con mới nhận ra sự tồn tại của cô.

Đặt giỏ đồ xuống bàn, cô nũng nịu than thở: “Sinh con gái đúng là thiệt thòi, đùng cái tôi bị ra rìa như này đây! Nhất định em phải sinh thêm 1 cô công chúa nữa, cho anh cả ngày không có thời gian thở luôn”. Nghe vợ làm nũng, Tuấn cười khanh khách: “1 hoàng hậu, 1 công chúa, em cố ch anh 1 hoàng tử đi cho đủ bộ”. Cả gia đình lúc nào cũng rộn rã như vậy, trong thâm tâm hai vợ chồng dù không nói ra nhưng ai cũng tặc lưỡi: “Biết thế cưới sớm hơn, sự nghiệp thì lúc nà chả có, có con mới biết mình dồi dào sức để phấn đấu thế nào’.

Bài học cuộc sống: Con cái chính là chất keo gắn kết cho bố mẹ, khiến tổ ấm ngọt ngào hơn bao giờ hết. Người đàn ông có mạnh mẽ, cứng rắn bao nhiêu nhưng đứng trước đứa con bé bỏng thì mọi thứ đều tan chảy, yêu thương và cưng chiều. Muốn ghìn giữ hạnh phúc gia đình, hãy sinh những thiên thần này ra nhé!

“Mẩu truyện ngắn sáng tác nhằm đưa đến độc giả những thông điệp ý nghĩa về cuộc sống, con người và cách đối nhân xử thế trong xã hội”