Cô gái bị tài xế hành hung, người xung quanh vô cảm

Thấy tài xế chạy ẩu, lạng lách, cô gái xuống xe và dùng điện thoại chụp để phản ánh, tuy nhiên cô bị tài xế và phụ xe đánh tơi bời.

Thông tin về nữ hành khách Võ Thị Hoài (SN 1992, trú xã Cẩm Minh, Cẩm Xuyên, Hà Tĩnh) bị tài xế và phụ xe BKS 38B-011.16 (chưa rõ danh tính tài xế) đi từ TP Hà Tĩnh về xã Cẩm Minh (huyện Cẩm Xuyên) hành hung đã được báo đến các cơ quan chức năng.

Vào chiều ngày 11/3, chị Hoài lên chiếc xe buýt này để đi, tuy nhiên, tài xế cho xe chạy với tốc độ nhanh, lạng lách đánh võng nên khiến nhiều hành khách hoảng sợ. Theo chị Hoài kể lại, trên chuyến xe có 15 người khách hễ ai phản ánh xe chạy nhanh là tài xế và phụ xe chửi bới, sợ quá nên chị đã xin xuống xe trước. Khi chị Hoài xin xuống xe thì lái xe và phụ xe đã chửi bới, lăng mạ.

Chị Hoài giơ điện thoại lên chụp biển số xe để phản ánh thì bị người nữ phụ xe lao xuống giật điện thoại, giật tóc, giữ lại cho lái xe đánh chị. Kết quả chị Hoài bị đánh chảy máu mũi, dập môi.

Nhưng đó vẫn chưa phải là điều buồn nhất.

Điều đáng buồn hơn với chị Hoài là: “Có đông người theo dõi nhưng cứ mặc để tôi bị đánh mà vô cảm đứng nhìn khiến tôi thật sự rất buồn”.

Một câu chuyện rất quen, nhưng thực sự gợi lên cho chúng ta rất nhiều điều để suy nghĩ.

Đó là thái độ với cái xấu, và sự vô cảm với cộng đồng.

Rất đông người cùng đi chuyến xe với chị Hoài, nhưng họ im lặng trước thái độ xấu của tài xế (vì nghĩ không nên dây vào, sợ mang họa), họ lặng im chịu đựng. Chỉ có chị Hoài là người dũng cảm duy nhất, dám xin xuống xe để phản kháng cách chạy xe ẩu tả của tài xế. Vì thế mà trở thành nạn nhân bị hành hung.

Nhưng trước tình cảnh ấy, cũng không một ai trên chuyến xe (những người biết rõ lý do vì sao chị Hoài bị đánh) vẫn tiếp tục im lặng đứng nhìn, không một ai ra tay giúp đỡ, giúp đỡ bênh vực chị. Họ giống như là những tượng gỗ, không cảm xúc, không có chút phản ứng nào trước mọi việc, dù đúng hay sai.

Thật đáng sợ. Nhưng dường như, thái độ này đã dần trở thành thói quen với nhiều người Việt. Thấy người yếu thế bị ức hiếp, hành hung, cũng không ai muốn đứng ra bênh vực. Hẳn là 15 người khách đi cùng chị Hoài mà hợp sức lại thì chắc chắn sẽ khống chế được tên tài xế và nữ phụ xe kia. Nhưng họ đã chọn cách lặng im, để mặc một người phụ nữ bị chà đạp.

Thái độ đồng lòng im lặng và cam chịu trước cái xấu đã khiến cho cả cộng đồng rơi vào những tình huống tồi tệ. Giá như ở trường hợp như thế, những người còn lại biết dựa vào nhau, dũng cảm để cùng đứng về một phía và bênh vực lẽ phải, thì chắc chắn kẻ xấu phải biết sợ hãi, và cái đúng được bảo vệ, chở che.

Những người dám lên tiếng như chị Hoài, chắc chắn là một người cương trực, dũng cảm. Nhưng chị đơn độc quá, nên kết cục là bị tài xế và phụ xe đánh đến chảy máu mũi, dập cả môi. Sự dũng cảm của chị Hoài, cuối cùng chẳng được ai ủng hộ, và cuối cùng mang về thương tích cho bản thân.

Hy vọng rằng, 15 người đi khách đi cùng chuyến xe với chị Hoài ngày hôm ấy có thể tình cờ mà đọc những thông tin này, nhìn vào bức hình chị Hoài bị đánh để thức tỉnh điều gì đó trong mình. Để nhỡ ra có lần sau, họ sẽ không còn khoanh tay đứng nhìn một người phụ nữ bị hành hung vì dám lên tiếng chống lại kẻ xấu. Họ sẽ biết cách lên tiếng để bảo vệ cái đúng.

Đó là điều rất cần cho cộng đồng.