Nhà chỉ có 3 con gái, đến lúc đổ bệnh mẹ già viết di chúc, phần tài sản cho con út khiến dân làng chảy nước mắt theo

Nhìn chiếc hộp đá toàn mạng nhện khiến người có mặt bối rối không biết nên an ủi thế nào.

Bà Hoa là một người phụ nữ goá, ở trong làng không ai là không biết đến bà. Chồng mất sớm, bà không đi bước nữa mà chăm chỉ tần tảo nuôi 3 cô con gái. Nhiều người trong làng có lòng tốt thương xót, khuyên bà nên đi bước nữa hoặc cố xin 1 đứa con trai để về già có người chăm sóc. Thế nhưng bà chỉ cảm ơn ý tốt của mọi người mà bằng lòng nuôi các con được chu đáo nhất có thể.

Cả 3 cô con gái đều lớn nhanh và học hành rất chăm chỉ. Cô nào cũng ngoan ngoãn và thành đạt. Cuộc sống mưu sinh rồi trưởng thành đã khiến con cái có cuộc sống riêng không còn tíu tít bên bà như lúc nhỏ nữa. Đôi lúc cảm thân cô đơn nhưng bà tự nhủ chỉ cần con cái thành đạt và có cuộc sống hạnh phúc là được.

Screenshot_10

Ít lâu sau lần lượt con gái cả, con gái thứ hai đi lấy chồng. Với ngoại hình xinh xắn và công việc ổn định cả hai cô đều lấy người chồng có điều kiện tốt. Cô con gái cả cùng chồng kinh doanh, cô thứ hai cũng có công việc quản lý riêng. Con gái út đang làm giáo viên, một công việc lương không mấy cao nhưng có thể tự nuôi bản thân. Lấy chồng vào hai cô con gái lớn càng bận rộn, họ chỉ về quê thăm mẹ vào dịp tết còn cả năm hầu như tập trung vào công việc. Con gái út thì cứ tan giờ hay cuối tuần là cô luôn tíu tít bên mẹ, vẫn lăng xăng như hồi bé vậy. Nhờ có cô con út mà cuộc sống của bà đỡ hiu quạnh hơn rất nhiều.

Thời gian trôi qua, bà Hoa ngày một già đi, tuổi già sức yếu bà không còn làm được nhiều việc nhue trước. Một trận ốm bất ngờ khiến bà bỗng liệt giường, không có khả năng tự chăm bản thân. Nghr tin mẹ ốm hai cô con gái lớn vội vàng về thăm mẹ nhưng vì công việc họ cũng chỉ có thể ở lại vài hôm. Chỉ còn lại cô con út ngày ngày chăm bữa ăn, giấc ngủ, tắm rửa trò chuyện cùng mẹ. Thậm chí cô sẵn sàng viết đơn xin phép dài hạn để mẹ ốm đau không phải 1 mình lọ mọ. Người làng dù khen ngợi nhưng vẫn thắc mắc hỏi thăm sợ cô bị mất công việc hiện tại.

Screenshot_8

Cô vui vẻ nói rằng: “Mẹ đã chăm sóc chị em cháu bằng cả phần đời của mình, cháu chỉ có mẹ là chỗ dựa, công việc mất đi có thể tìm việc khác, nhưng mẹ mất rồi cháu biết nương tựa ai, cháu muốn được hiếu thảo bên mẹ để mẹ có một tuổi già hạnh phúc”. Thì ra ngay từ đầu học giỏi ưu tú như vậy nhưng cô không thi vào ngoại thương hay ngành nghề kiếm được nhiều tiền như hai chị mà lại chọn ngành sư phạm, là vì cô đã có tính toán về gần nhà có thời gian bên mẹ.

Ngày nào cô cũng kể cho mẹ nghe về thời thơ ấu cho đến lúc mình đi học đại học của mình. Chăm sóc mẹ từ điều nhỏ nhất, rồi mỗi lần tái khám ở bệnh viện luôn là cô sát bên mẹ. Hai cô chị cả vì có gia đình riêng nên rất bận bịu, họ chỉ có thể gọi điện về hỏi thăm và gửi chút đồ bồi bổ về. Dù được con chăm sóc chu đáo từ con gái nhưng bà cũng chỉ chống chịu được 1 thời gian.

Screenshot_11

Cảm thấy mình sắp phải đi, bà cho gọi ba cô con gái và trưởng thôn để lập di chúc. Số tiền 300 triệu cho cô cả, ngôi nhà cho cô thứ hai, đến lượt của cô út tất cả ngạc nhiên vì chỉ có 1 chiếc hộp đá cổ xưa đã cũ mèm. Ai nấy nhìn chiếc hộp mà bối rối không biết có phải bà cụ già ốm mà lú lẫn không, cô con út đã rất cần mẫn chăm sóc mẹ vậy mà phần tài sản được nhận chỉ có chiếc hộp cũ này. Vừa xong di chúc thì bà cụ nhắm mắt xuôi tay ra đi vô cùng thanh thản.

Sau giây phút kinh ngạc ấy mọi người lôi chiếc hộp cũ kĩ ra, thật ngạc nhiên, bên ngoài chăng đầy mạng nhện nhưng bên trong là ba chiếc lọ cổ vô cùng tinh xảo. Trưởng thôn là một người am hiểu cổ vật, ông ồ lên đầy sung sướng vì được tận mắt chứng kiến một cổ vật tinh xảo giá trị nuôi sống mấy đời người như này.