Bố khập khiễng dự lễ cưới của con trai bị nhà gái chế giễu, đến khi người này lên tiếng thì tất cả bất ngờ kính phục

Sau khi nghe cuộc đối thoại của 2 người, tất cả hội hôn trở nên trầm trồ, thì ra đây là nguyên nhân khiến người đàn ông này mang tật.

Screenshot_10

Tuấn là một người đàn ông đầy chí cầu tiến. Anh luôn siêng năng và đầu nhiệt huyết ham học hỏi. Sau khi tốt nghiệp đại học anh trở về quê và mở 1 công ty riêng. Bước đầu khởi nghiệp vô cùng gian nan vất vả đồng thời phải xã giao tạo quan hệ làm ăn. Nhưng bằng sự nhiệt huyết, anh đã nhanh chóng cân bằng công ty sau 1 năm.

Lúc này anh quyết định tổ chức kết hôn cùng Hoa, một cô tiểu thư nhà giàu ở thị trấn nơi anh làm việc. Anh thông báo cho bố về việc sẽ kết hôn, và cho ông địa điểm dự lễ cưới. Tuấn và bố không được gần gũi, ông rất ít nói và luôn không quan tâm quá nhiều đến thị phi xung quanh. Từ nhỏ anh đã đi học xa lại càng ít gần bố hơn.

Khi hôn lễ được tổ chức ở nhà hàng sang trọng, vì ở trong thị trấn nên nhà gái đến sớm hơn, bạn bè của cô dâu cũng vậy. Nhà gái xúng xính váy quần rực rỡ sang trọng. Họ đứng nói cười vui vẻ xã giao cùng nhau. Lúc này bố của Tuấn cũng lên đến nơi, sự xuất hiện của ông khiến những người khách trong đám cưới kinh ngạc. Tưởng như ông đã đến nhầm nơi nhưng khi vừa biết ông là bố của anh, tất cả xì xào bán tán rôm rả. Họ chỉ trỏ về phía người đàn ông mù và què quặt kia. Bạn của cô dâu bắt đầu không ngừng lo lắng, có bố chồng tàn tật nghèo rách như này bạn của họ về làm dâu có lẽ phải chăm sóc bố chồng không công rồi.

Screenshot_9

Nghe thấy vậy những người thân của cô dâu bắt đầu tỏ ra khó chịu. Họ sợ con cháu của họ phải đỡ đần bên nhà chồng khi có 1 bố chồng làm nông dân lại tàn tật như vậy. Mặc dù rất nhiều lời gay gắt chĩa về phía bố mình nhưng Tuấn lại không hề lên tiếng bênh vực. Ngược lại anh tỏ ra xấu hổ và tức giận.

Bỗng vị lãnh đạo của tỉnh được nhà gái mời đến nhờ quan hệ lại vui mừng kích động chạy tới nắm lấy tay ông. Ai lấy trong tiệc cưới đều không hiểu chuyện gì đang xảy ra, có nhầm lẫn gì không. Lúc này vị lãnh đạo kia mới lên tiếng: “Cảm ơn anh, chắc anh không nhận ra tôi đâu. Tôi chính là người 9 năm trước được anh cứu khi gặp cướp. Lúc đó tôi còn là một quan chức cấp thấp. Ngày đó vì tôi mà chân và mắt anh mang tật thế này. Tôi đã tìm anh sau đó nhưng anh lại chuyển nhà và tôi không có thông tin gì về anh để tìm kiếm. Thật may mắn, lúc nhìn anh tôi đã nhận ra ngay, hình xăm này chính là hình xăm trên cánh tay lúc gặp nạn tôi đã nhìn thấy.”Lúc này bố của Tuấn như nhớ lại mọi chuyện: “Không có gì giúp người gặp nạn bất cứ ai cũng sẽ ra tay cứu trợ thôi, anh đừng để trong lòng”.

Sau khi nghe cuộc đối thoại của 2 người, tất cả hội hôn trở nên trầm trồ, thì ra đây là nguyên nhân khiến người đàn ông này mang tật. Họ vô cùng kính trọng và ngưỡng mộ sự dũng cảm cứu người bị nạn mà không cần trả ơn của ông. Những người bàn tán lúc nãy bỗng cúi đầu, riêng bố mẹ cô dâu tiến tới xin lỗi ông, mong ông tha thứ cho sự lỗ mãng của họ.