Ám ảnh lời kể của bé Bích khi chứng kiến cả nhà bị Lê Văn Luyện sát hại: 7 năm rồi ký ức vẫn nhuốm máu

Nhận thức rất rõ sự nguy hiểm đang rình rập cùng sự hiện hữu của tên cướp, Bích nằm im trong góc trốn, môi mím chặt, gồng người lên chịu đau mà không kêu rên bất cứ tiếng nào.

Tuy bàn tay bị chặt đứt cùng những vết thương trên người đau đớn nhưng cháu Bích lúc đó nhận thức rất rõ sự nguy hiểm đang rình rập cùng sự hiện hữu của tên cướp.

Đến nay, khi hung thủ Lê Văn Luyện đã bị bắt, cô bé Trịnh Ngọc Bích, 8 tuổi, nhân chứng duy nhất sống sót trong vụ giết người cướp của tại tiệm vàng Ngọc Bích (Lục Nam, Bắc Giang) đã dần hồi phục sức khỏe tại bệnh viện. Cháu Bích đã có thể đi lại trong phòng bệnh, bàn tay đã bắt đầu cử động được.

tiemvang1

Người dân vô cùng phẫn nộ trước hành vi dã man của kẻ thủ ác

Theo hồi ức của cháu, sau này khá trùng khớp với lời khai của tên tội phạm Lê Văn Luyện, đêm hôm đó, cả nhà cháu ngủ trong phòng ngủ phía sau của tầng hai.

Sáng 24.8, trong khi bố cháu lên tầng ba phơi quần áo còn hai mẹ con xuống tầng một, chuẩn bị mở cửa ra ngoài mua đồ ăn sáng bỗng hai mẹ con Bích nghe thấy tiếng hét thất thanh của bố trên tầng ba. Chị Chín chạy lên, còn cháu Bích đứng dưới chân cầu thang tầng một nhìn lên.

Giây lát sau, cháu nghe thấy tiếng mẹ kêu: “Con ơi, nhà mình bị cướp rồi!”. Bích chạy lên tầng hai, đến chiếu nghỉ thì thấy bố nằm gục tại đó và có một con dao dài rơi từ tầng ba xuống. Cháu Bích chạy vội vào phòng ngủ của gia đình, lấy điện thoại di động trên bàn bấm gọi Cảnh sát 113. Nhưng trong suy nghĩ của cháu, cháu chỉ biết bấm 113 chứ không biết rằng gọi bằng điện thoại di động phải bấm mã đầu của tỉnh Bắc Giang là 0240.

Cháu bấm mãi không được, vừa lúc đó, tên cướp (sau này xác định là đối tượng Lê Văn Luyện) cầm dao lao vào. Thấy cháu Bích đang đứng ở góc phòng, gần cửa mở ra ban công, bấm điện thoại di động, tên cướp vung dao chém đứt luôn cánh tay phải của cháu. Cháu ngã xuống, hắn còn tiếp tục vung dao chém một nhát suốt dọc gương mặt cháu và một bên má…

Đau quá, cháu Bích kêu lên một tiếng thất thanh. Nghe tiếng động của tên cướp và tiếng kêu của cháu Bích, em cháu là Trịnh Phương Thảo, 18 tháng tuổi, đang nằm ngủ trong giường giật mình thức giấc, khóc toáng lên. Tiếng khóc của cháu bé khiến tên cướp giật mình, hắn vội vàng chạy ra chui vào trong màn (phía giường gần cửa ra vào) dỗ cháu Thảo: “Nín đi”.

Lợi dụng lúc đó, cháu Bích đã chạy, chui vào trốn trong gầm bàn học cạnh giường (phía đối diện tên cướp), đậy chiếc ghế che khuất. Vì điện trong nhà bị cắt nên trong phòng lúc này vẫn tối nhờ nhờ.

Tuy cánh tay bị chặt đứt cùng những vết thương trên người đau đớn, nhưng cháu Bích lúc đó nhận thức rất rõ sự nguy hiểm đang rình rập cùng sự hiện hữu của tên cướp. Cháu nằm im trong góc trốn, môi mím chặt, gồng người lên chịu đau mà không kêu rên bất cứ tiếng nào.