20 năm ông đi nhặt xác thai nhi chết đến khi về già bị cụt hết chân tay, vợ cũng hóa điên, ai cũng nói ‘Nghiệp báo rồi’, nhưng nhìn lên bàn thờ mới biết sự thật xót xa

Ngày nào cũng thu gom thai nhi bị bỏ rơi nhưng chưa một ai từng bước chân vào ngôi nhà của người đàn ông ấy, chỉ đến khi ông chết đi những bí mật bên trong mới được hé lộ.

Ở cái khu xóm trọ nghèo này chẳng ai là không biết ông Tư Sài. Ngoài việc nhặt ve chai phụ vợ kiếm tiền trang trải cuộc sống, Tư Sài còn có có một việc khác không lương là thu lượn những thai nhi bị bỏ rơi rồi mang về khậm liệm, chôn cất.

Ban ngày người ta thấy ông Tư Sài đầu đội nón lá, vác trên lưng bao ve chai đi khắp chợ để gom nhặt phế liệu rồi mang bán đổi lấy gạo lấy thịt. Cứ thế, vợ chồng ông sống bằng cái nghề này suốt bao nhiều năm. Chẳng ai nhớ vợ chồng Tư Sài chuyển đến khu xóm chợ này từ bao giờ. Thế nhưng, đêm nào cũng vậy, Tư Sài lại làm việc tới tận sáng khi vào các phòng khám thu lượm những thai nhi bị bỏ rơi mang về chôn cất.

Mới đầu, công việc của ông ai cũng nghĩ được trả công, nhưng mãi về sau mới biết đó đều là tự nguyện. Vậy mà thức đêm, thức khuya cứ như vậy cũng đã gần được 10 năm, không biết có bao nhiêu thai nhi được ông mang về tắm rửa sạch sẽ, khâm niệm rồi mang chôn cất.

Screenshot_15

Ảnh mang tính chất minh họa.

Ai cũng nói Tư Sài nghèo mà sống có tình người, ăn ở  như vậy nhất định sẽ tích đức sau này. Thế nhưng sau một lần ốm nặng gần 1 tháng, ông Tư Sài bỗng lên cơn co giật, liệt cả tứ chi, da thịt cứ một ngày nứt ra rồi ông chết trong đau đớn.

Cái chết của Tư Sài khiến nhiều người xung quanh bất ngờ. Có người thương cho phận đời hẩm hiu, khổ cực quá ngắn ngủi, nhưng có người lại nói do cái nghiệp nó hại vào thân. Quanh năm cứ đợi có thai nhi nào bỏ rơi mà đến nhặt mang về, rồi ác ý mà quở trách:

– Chẳng ai biết ông ấy có được trả tiền không, nhưng làm cái nghề đấy cũng bạc lắm!

Nhưng người chết rồi thì có nói thế nào cũng chỉ khổ người còn sống là vợ ông. Không ai biết rõ hơn bà khi chung sống cần ấy năm với Tư Sài, lại chấp nhận chuyện ông đi làm không lương mỗi đêm. Kể từ ngày ông Tư Sài mất, những người sống xung quanh như mất ngủ suốt cả tháng trời vì những lần kêu khóc thâu đêm của vợ ông. Ngôi nhà heo hút, lạnh lẽo cũng chẳng ai dám đến thăm hỏi.

Ai cũng nói người đang khỏe mạnh như Tư Sài sau 1 lần ốm mà chết chỉ vì do cái nghiệp hại thân. Nhưng kì thực ông Tư Sài mắc phải bệnh nhiễm trùng mà chân tay lở loét. Nguyên nhân là do mỗi lần ông đi nhặt xác thai nhi về chôn cất mà toàn làm bằng tay trơn, không một thiết bị bảo vệ lại vệ sinh không đảm bảo sạch sẽ khiến cơ thể nhiễm bệnh sau cần ấy năm tiếp xúc với xác chết.

am-hon-tuc-cuoi-nguoi-chet-rung-ron-o-trung-quoc-

Ảnh mang tính chất minh họa.

Chiếc bàn thờ trong ngôi nhà của ông cũng rất kì lạ. Không thể đếm hết có bao nhiêu tấm gỗ không tên đặt xung quanh di ảnh của Tư Sài và chiếc bát hương lớn. Thì ra những tấm gỗ ấy đều là để hương khói cho nhưng thai nhi được ông mang về chôn cất.

Có một điều mà mọi người thấy Tư Sài quá thiệt thòi bởi sống mấy chục năm mà chưa hề có được mụn con. Khi còn trẻ đến lúc về già rồi chết đi cũng chỉ thấy ông và vợ lương tựa vào nhau.

Nhưng không ai biết rằng trước khi chuyển đến xóm trọ này, vợ chồng Tư Sài từng buôn bán nhỏ. Không dư giả nhưng đủ sống và tiết kiệm mua nhà, sinh con. Nhưng chẳng được may mắn, sau một lần vợ có thai rồi đi khám, phát hiện con bị dị tật bẩm sinh khiến vợ chồng ông khổ tâm mà quyết định bỏ đưá bé đi. Chẳng may sau lần phá thai đó, vợ ông lại mắc bệnh nặng khiến đường sinh nở khó khan. Bao nhiêu tiền để dành mang chữa bệnh hết, rồi công việc buôn bán chẳng còn thuận lợi nữa.

3-1

Ảnh mang tính chất minh họa.

Cuối cùng, vợ chồng Tư Sài mất con, mất cả nghề nghiệp khiến cuộc sống trở lên khó khăn hơn. Sống bao nhiêu năm nhưng chưa lúc nào vợ chồng ông thôi không suy nghĩ đến việc phá bỏ đứa con mà ân hận, day dứt. Cứ nghĩ rằng chính quyết định và hành động của mình năm xưa vô tình tạo ra nghiệp báo như vậy. Và cũng từ đó mà ông Tư Sài mới đi thu gom xác thai nhi bị bỏ rơi mang về chôn cất như muốn chuộc lại lỗi lầm của mình năm xưa.

Bài học cuộc sống:  Khi con người gây ra lỗi lầm mà biết nhận sai thì hãy dang tay chấp nhận họ, đừng vì sự ích kỉ của bản thân mà vô tình đẩy họ một lần nữa vào tội lỗi. Nếu vợ chồng người đàn ông đó không đi nhặt xác thai nhi thì cả đời họ cũng sống trong đau khổ, dằn vặt. Chính vì vậy hãy cứ rộng lượng với những con người biết nhận ra lỗi lầm mà sửa đổi.